寿陈蕉源
(明代)释今无
我闻金色妙智身,坚密过于金刚宝。倒易三世如飞腾,寰中日月那能数。
桧柏苍松薄劣根,南山东海成轻尘。有大长者陈居士,妙得此智凌青春。
修长须髯梅花白,舌底风流妙入神。大智文殊七佛师,福成利行号童子。
我今已老君方少,坐饮山茶勿序齿。更睡华山八百年,制成竹马呼君起。

释今无
今无(一六三三—一六八一),字阿字。番禺人。本万氏子,年十六,参雷峰函是,得度。十七受坛经,至参明上座因缘,闻猫声,大彻宗旨。监栖贤院务,备诸苦行,得遍阅内外典。十九随函是入庐山,中途寒疾垂死,梦神人导之出世,以钝辞,神授药粒,觉乃苏,自此思如泉涌,通三教,年二十二奉师命只身走沈阳,谒师叔函可,相与唱酬,可亟称之。清圣祖康熙十二年(一六七三)请藏入北,过山东,闻变,驻锡萧府。十四年回海幢。今无为函是第一法嗣。著有《光宣台全集》。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷四有传。
《寿陈蕉源》拼音标注
shòu chén jiāo yuán
wǒ wén jīn sè miào zhì shēn,
jiān mì guò yú jīn gāng bǎo。
dǎo yì sān shì rú fēi téng,
huán zhōng rì yuè nà néng shù。
kuài bǎi cāng sōng bó liè gēn,
nán shān dōng hǎi chéng qīng chén。
yǒu dà cháng zhě chén jū shì,
miào dé cǐ zhì líng qīng chūn。
xīu cháng xū rán méi huā bái,
shé dǐ fēng líu miào rù shén。
dà zhì wén shū qī fó shī,
fú chéng lì xíng hào tóng zǐ。
wǒ jīn yǐ lǎo jūn fāng shǎo,
zuò yǐn shān chá wù xù chǐ。
gèng shùi huá shān bā bǎi nián,
zhì chéng zhú mǎ hū jūn qǐ。