清风楼上

(唐代)师鼐

清风楼上赵官斋,
此日平生眼豁开。
放心普通年事[1]远,
不从葱林带将来。

师鼐

五代吴越时禅僧。嗣雪峰义存。闽王曾请其于清风楼斋坐。后住越州诸暨越山,号鉴真禅师。《祖堂集》卷一一、《景德传灯录》卷一九有传,并录其诗偈3首,《全唐诗续拾》据之收入。

《清风楼上》拼音标注

qīng fēng lóu shàng
qīng fēng lóu shàng zhào guān zhāi,
cǐ rì píng shēng yǎn huō kāi。
fàng xīn pǔ tōng nián shì [ 1 ] yuǎn,
bù cóng cōng lín dài jiāng lái 。