暮春喜晴

(明代)释通炯

草青沙白竹林幽,杖锡行歌纵远游。荒径湿云迷腊屐,小溪新水涨鱼舟。

花枝袅袅惊蝴蝶,荷叶团团起鹭鸥。回首杳然尘世外,坐忘天地一蜉蝣。

释通炯

通炯(一五七八—一六三九?),字普光,号寄庵。南海人。俗姓陆。憨山大师弟子,后居诃林。清光绪《广州府志》卷一四一有传。

《暮春喜晴》拼音标注

mù chūn xǐ qíng
cǎo qīng shā bái zhú lín yōu,
zhàng xí xíng gē zòng yuǎn yóu。
huāng jìng shī yún mí là jī,
xiǎo xī xīn shǔi zhǎng yú zhōu。
huā zhī niǎo niǎo liáng hú dié,
hé yè tuán tuán qǐ lù ōu。
húi shǒu yǎo rán chén shì wài,
zuò wàng tiān dì yī fú yóu。