醉卧至夜半半醒中若有所愧者闻空庭石渠流水

(宋代)史尧弼

吾生少懽娱,遇酒增慨慷。
殷床惟一眠,万虑几消亡。
半夜还有觉,惕然喟中肠。
世故何足道,诚恐此志荒。
人生苦为乐,我岂醒而狂。
孰为见在心,勿正能勿忘。
涓涓石渠溜,起予者卜商
泠然落枕寒,解渴不待尝。
坐令肝肺间,一一流天浆。
须臾四体喻,发肤了无痒。
梦觉与醉醒,忽落俱亡羊。
流水去不舍,此心湛如常。
恍疑奏箫韶,仪凤碧云翔。
眷此听愈淡,杳谁见其乡。
乃知天宇中,一气同苍凉。
平明视渠水,非笙亦非簧。
矢诗以自歌,浊清付沧浪。

史尧弼

眉州人,字唐英,世称莲峰先生。高宗绍兴二十七年进士。少以《古乐府》、《洪范》等论往见张浚,浚谓其大类苏轼。年十四举于乡,赴鹿鸣宴犹著粉红裤,人疑其文未工,太守命赋诗,尧弼援笔立就。未授官而卒。有《莲峰集》。

《醉卧至夜半半醒中若有所愧者闻空庭石渠流水》拼音标注

zùi wò zhì yè bàn bàn xǐng zhōng ruò yǒu suǒ kùi zhě wén kōng tíng shí qú líu shǔi
wú shēng shǎo huān yú,
yù jǐu zēng kǎi kāng。
yīn chuáng wéi yī mián,
wàn lv̀ jī xiāo wáng。
bàn yè huán yǒu jué,
tì rán kùi zhōng cháng。
shì gù hé zú dào,
chéng kǒng cǐ zhì huāng。
rén shēng kǔ wèi lè,
wǒ qǐ xǐng ér kuáng。
shú wèi jiàn zài xīn,
wù zhèng néng wù wàng。
juān juān shí qú līu,
qǐ yú zhě bǔ shāng。
líng rán luò zhěn hán,
jiě kě bù dài cháng。
zuò lìng gān fèi jiān,
yī yī líu tiān jiāng。
xū yú sì tǐ yù,
fā fū le wú yǎng。
mèng jué yǔ zùi xǐng,
hū luò jù wáng yáng。
líu shǔi qù bù shè,
cǐ xīn zhàn rú cháng。
huǎng yí zòu xiāo sháo,
yí fèng bì yún xiáng。
juàn cǐ tīng yù dàn,
yǎo shúi jiàn qí xiāng。
nǎi zhī tiān yǔ zhōng,
yī qì tóng cāng liáng。
píng míng shì qú shǔi,
fēi shēng yì fēi huáng。
shǐ shī yǐ zì gē,
zhuó qīng fù cāng làng 。