天童和尚赞
(宋代)释宗杲

释宗杲
释宗杲(1089~1163),字昙晦,江南东路宣州宁国(今安徽宁国)人,俗姓奚,临济宗僧人,是宋代禅宗史上“看话禅”派的创始人,法名妙喜,赐号“大慧普觉禅师”。宗杲生活于北、南宋之际,在南渡后倡明儒佛渗透、回应儒家辟佛方面立下大功。他不仅是连结南北两宋僧人与儒学的重要环节,而且也是南宋佛教史上最具代表性的人物。
《天童和尚赞》拼音标注
tiān tóng hé shàng zàn
pēng fó pēng zǔ dà lú gōu,
duàn fán duàn shèng è qián chúi。
qǐ cáo dòng yú yǐ zhùi zhī jì,
zhēn gāo huāng yú bì sǐ zhī shí。
shàn shuō fǎ yào,
wǎng shè lí wēi。
bù qǐ yú zuò,
ér biàn jīng jí lín wèi fàn shì lóng tiān zhī gōng ér wú zuò wú wèi。
shén chéng dìng líng,
xuě dǐng páng méi。
liáng gōng huàn chū xī,
bù xǔ sēng yáo zhī。
xū táng zhāng guà xī,
liáng bǎo gōng yóu mí。
gè shì tiān tóng lǎo gǔ zhūi,
miào xǐ zhī yīn gèng yǒu shúi。