
释宗泐
(1317—1391)明僧。浙江临海人,俗姓周,字季潭,名所居室为全室。洪武中诏致有学行高僧,首应诏至,奏对称旨。诏笺释《心经》、《金刚经》、《楞伽》,曾奉使西域。深究胡惟庸案时,曾遭株连,太祖命免死。后在江浦石佛寺圆寂。有《全室集》。
《阻风行》拼音标注
zǔ fēng xíng
huáng lú liè liè jiāng hào hào,
hóng tāo bò tiān hūn fù xiǎo。
yī rì xíng zhōu liǎng rì líu,
shàng shǔi fēng duō xià fēng shǎo。
wèi chū mén shí sī yuǎn dào,
zài lù huán sī zài jiā hǎo。
zuò kàn hóng yàn qù yáo yáo,
què xiào rén shēng bù rú niǎo。