
释宗泐
(1317—1391)明僧。浙江临海人,俗姓周,字季潭,名所居室为全室。洪武中诏致有学行高僧,首应诏至,奏对称旨。诏笺释《心经》、《金刚经》、《楞伽》,曾奉使西域。深究胡惟庸案时,曾遭株连,太祖命免死。后在江浦石佛寺圆寂。有《全室集》。
《梅咏》拼音标注
méi yǒng
tiān hán qīng jiàn ā,
zhēn zī zhào bīng xuě。
yōu shǎng zhòng mò tóng,
gū fāng wèi shúi fā。
dōng yuán táo lǐ chūn,
xiāo gǔ xī yóu yān。
jūn zǐ tiān yī yá,
wēi xiāng zuò xiāo xiē。