有怀诸公
(元代)舒頔
才俊满前劳顾问,愚蒙在下冀升平。
波涛江汉暂时险,烟雾乾坤有日清。
文士负才徒倚马,武夫挟勇秖谈兵。
朝廷安用生疑虑,田野何由睹圣明。
薇露每愁东日上,柳云犹带北风横。
群公退食方云喜,数子驰心尚慕荣。
泽国暮春观扑满,江湖深夜炯搀抢。
乡村落落真堪叹,冠冕峨峨未足惊。
黄犬东门怜往事,白头南土忆归耕。

舒頔
舒頔(dí)(一三○四~一三七七),字道原,绩溪,(今属安徽省)人。擅长隶书,博学广闻。曾任台州学正,后时艰不仕,隐居山中。入朝屡召不出,洪武十年(一三七七)终老于家。归隐时曾结庐为读书舍,其书斋取名“贞素斋”。著有《贞素斋集》、《北庄遗稿》等。《新元史》有传。
《有怀诸公》拼音标注
yǒu huái zhū gōng
yuán tuó chū méi huáng tián dàng,
lóng hǔ pán dūn bái xià chéng。
cái jùn mǎn qián láo gù wèn,
yú méng zài xià jì shēng píng。
bō tāo jiāng hàn zàn shí xiǎn,
yān wù gān kūn yǒu rì qīng。
wén shì fù cái tú yǐ mǎ,
wǔ fū xié yǒng zhī tán bīng。
zhāo tíng ān yòng shēng yí lv̀,
tián yě hé yóu dǔ shèng míng。
wéi lù měi chóu dōng rì shàng,
lǐu yún yóu dài běi fēng héng。
qún gōng tùi shí fāng yún xǐ,
shù zǐ chí xīn shàng mù róng。
zé guó mù chūn guān pū mǎn,
jiāng hú shēn yè jiǒng chān qiǎng。
xiāng cūn luò luò zhēn kān tàn,
guān miǎn é é wèi zú liáng。
huáng quǎn dōng mén lián wǎng shì,
bái tóu nán tǔ yì gūi gēng 。
- 上一篇:适耕堂(周禹锡云 “极昌黎。”)
- 下一篇:泾川道中