忆筇竹杖词

(宋代)舒岳祥

筇竹杖,筇竹杖,
敬斋惠我侔璆璗。万里岷惠下峡船,
大竹一筒中贮两。四明直在海东头,
我得一条长在掌。蛟龙已蜕脊骨全,
色如黄玉中心坚。节围五寸茎似笔,
重如铁石声铿然。杖兮杖兮吾与尔,
曾入千岩万壑里。虎豹远遁兮魑魅不逢,
走及狙公兮追及鹿子。忽不见兮谁从,
宁入水兮为龙。

舒岳祥

(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。

《忆筇竹杖词》拼音标注

yì qióng zhú zhàng cí
qióng zhú zhàng,
qióng zhú zhàng,
jìng zhāi hùi wǒ móu qíu dàng。
wàn lǐ mín hùi xià xiá chuán,
dà zhú yī tǒng zhōng zhǔ liǎng。
sì míng zhí zài hǎi dōng tóu,
wǒ dé yī tiáo cháng zài zhǎng。
jiāo lóng yǐ shùi jí gǔ quán,
sè rú huáng yù zhōng xīn jiān。
jié wéi wǔ cùn jīng sì bǐ,
zhòng rú tiě shí shēng kēng rán。
zhàng xī zhàng xī wú yǔ ěr,
céng rù qiān yán wàn hè lǐ。
hǔ bào yuǎn dùn xī chī mèi bù féng,
zǒu jí jū gōng xī zhūi jí lù zǐ。
hū bù jiàn xī shúi cóng,
níng rù shǔi xī wèi lóng 。