
舒岳祥
(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。
《新历未颁遗民感怆二首贻王达善曹季辩胡山甫》拼音标注
xīn lì wèi bān yí mín gǎn chuàng èr shǒu yí wáng dá shàn cáo jì biàn hú shān fǔ
hán qì zhù rén shēn sì bìng,
shì tú duō gù bìn rú yín。
jié hūi jīn xìn hú sēng shuō,
yě lín duō yìng zhàn gǔi xīn。
bīng jiǎ zòng héng mǎn tiān dì,
yī guān diān dǎo zǒu fēng chén。
gǔ jīn lì shù gūi rén yì,
hé luò tú shū shǔ shèng shén 。