七月十一日晓闻莺有感

(宋代)舒岳祥

秋晓秋莺鸣绿树,我自徘徊不能去。
年年鸣值晚春时,晓窗共听人何处。
莺莺少驻听我吟,我吟未成泪双注。
来年啼上茧头山,为说老人题此句。

舒岳祥

(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。

《七月十一日晓闻莺有感》拼音标注

qī yuè shí yī rì xiǎo wén yīng yǒu gǎn
qīu xiǎo qīu yīng míng lv̀ shù,
wǒ zì pái huái bù néng qù。
nián nián míng zhí wǎn chūn shí,
xiǎo chuāng gòng tīng rén hé chù。
yīng yīng shǎo zhù tīng wǒ yín,
wǒ yín wèi chéng lèi shuāng zhù。
lái nián tí shàng chóng tóu shān,
wèi shuō lǎo rén tí cǐ jù 。