解梅嘲
(宋代)舒岳祥
今朝检历知立春,屋角梅花笑初囅。
向人带笑复含嗔,嗔我今为异代民。
我语梅花勿嗔笑,四海已非唐日照。
尔花也是易姓花,憔悴荒园守空峤。
阆风自是可怜人,六十年来逢立春。
安危治乱几番见,到此三年哭断魂。
我是先朝前进士,贱无职守不得死。
难学夷齐饿首阳,聊效陶潜书甲子。
星回世换市朝新,头白空山与鬼邻。
更有横金拖紫客,临危不死稳藏身。

舒岳祥
(1236—?)台州宁海人,字舜侯,一字景薛。理宗宝祐四年进士。仕终承直郎。尝以文见吴子良,子良称其异禀灵识,如汉之贾谊。后以文学名。宋亡不仕,避地奉化,与戴表元友善,表元之学,得力于岳祥为多。尝读书于阆风台,人称阆风先生。著述统名《阆风集》。
《解梅嘲》拼音标注
jiě méi cháo
zuó yè xīu líu shēng wǎn luán,
dǒu jué chūn súi hū huàn zhuǎn。
jīn zhāo jiǎn lì zhī lì chūn,
wū jiǎo méi huā xiào chū chǎn。
xiàng rén dài xiào fù hán tián,
tián wǒ jīn wèi yì dài mín。
wǒ yǔ méi huā wù tián xiào,
sì hǎi yǐ fēi táng rì zhào。
ěr huā yě shì yì xìng huā,
qiáo cùi huāng yuán shǒu kōng jiào。
lǎng fēng zì shì kě lián rén,
lìu shí nián lái féng lì chūn。
ān wēi zhì luàn jī fān jiàn,
dào cǐ sān nián kū duàn hún。
wǒ shì xiān zhāo qián jìn shì,
jiàn wú zhí shǒu bù dé sǐ。
nán xué yí qí è shǒu yáng,
liáo xiào táo qián shū jiǎ zǐ。
xīng húi shì huàn shì zhāo xīn,
tóu bái kōng shān yǔ gǔi lín。
gèng yǒu héng jīn tuō zǐ kè,
lín wēi bù sǐ wěn cáng shēn 。