宇文子诚出掾河南行省二十韵

(元代)宋褧

至顺元年十月初,故人舍我将南徙。君喜迎亲去志速,我惨送君离思起。

西山雪小阳乌逝,北口风高乔木死。吉贝衣消京国尘,木兰舟溯漳河水。

夷门旧交兄弟若,吴房老父咫尺尔。人生百年贵适意,戚促何须羡金紫。

忆我前年在滦阳,千里兵尘四郊垒。妻子哀号不得见,乘驼归来溷悲喜。

彤庭捧牍负长材,乌府珥笔存旧履。磊落不作风尘态,宇宙茫茫少知己。

与君同朝三四年,清苦何尝设醪醴。岁时相见徒劳问,我尔俱贫情曷已。

江陵古城多北客,我昔与君共闾里。君年三十入公府,我发漆黑政童子。

迩来踪迹各星散,南北东西困泥滓。王城会面忽惊电,君踰知命我强仕

微躯潦倒属名缰,半世萧条鲜生理。重内轻外古所云,愧我谋身敢如此。

鸠巢未葺政坐拙,菟裘将营何所指。因君之行重太息,搔首苍茫对斜晷。

宋褧

宋褧(1294-1346), 字显夫,大都宛平(今属北京市)人。泰定元年(1324)进士,授秘书监校书即,改翰林编修。后至元三年(1337)累官监察御史,出佥山南宪,改西台都事,入为翰林待制,迁国子司业,擢翰林直学士,兼经筵讲官。卒赠范阳郡侯,谥文清。著有《燕石集》。延佑中,挟其所作诗歌,从其兄本(字诚夫)入京师,受到元明善、张养浩、蔡文渊、王士熙方等学者的慰荐。至治元年(1321),兄诚夫登进士第一,后三年(1324)显夫亦擢第,出于曹元用、虞集、孛术鲁翀之门,时士论荣之。

《宇文子诚出掾河南行省二十韵》拼音标注

yǔ wén zǐ chéng chū yuàn hé nán xíng shěng èr shí yùn
zhì shùn yuán nián shí yuè chū,
gù rén shè wǒ jiāng nán xǐ。
jūn xǐ yíng qīn qù zhì sù,
wǒ cǎn sòng jūn lí sī qǐ。
xī shān xuě xiǎo yáng wū shì,
běi kǒu fēng gāo qiáo mù sǐ。
jí bèi yī xiāo jīng guó chén,
mù lán zhōu sù zhāng hé shǔi。
yí mén jìu jiāo xiōng dì ruò,
wú fáng lǎo fù zhǐ chǐ ěr。
rén shēng bǎi nián gùi shì yì,
qī cù hé xū xiàn jīn zǐ。
yì wǒ qián nián zài luán yáng,
qiān lǐ bīng chén sì jiāo lěi。
qī zǐ āi hào bù dé jiàn,
chéng tuó gūi lái hùn bēi xǐ。
tóng tíng pěng dú fù cháng cái,
wū fǔ ěr bǐ cún jìu lv̌。
lěi luò bù zuò fēng chén tài,
yǔ zhòu máng máng shǎo zhī jǐ。
yǔ jūn tóng zhāo sān sì nián,
qīng kǔ hé cháng shè láo lǐ。
sùi shí xiāng jiàn tú láo wèn,
wǒ ěr jù pín qíng hé yǐ。
jiāng líng gǔ chéng duō běi kè,
wǒ xī yǔ jūn gòng lv́ lǐ。
jūn nián sān shí rù gōng fǔ,
wǒ fā qī hēi zhèng tóng zǐ。
ěr lái zōng jī gè xīng sàn,
nán běi dōng xī kùn ní zǐ。
wáng chéng hùi miàn hū liáng diàn,
jūn yú zhī mìng wǒ qiáng shì。
wēi qū lǎo dǎo shǔ míng jiāng,
bàn shì xiāo tiáo xiān shēng lǐ。
zhòng nèi qīng wài gǔ suǒ yún,
kùi wǒ móu shēn gǎn rú cǐ。
jīu cháo wèi qì zhèng zuò zhuó,
tù qíu jiāng yíng hé suǒ zhǐ。
yīn jūn zhī xíng zhòng tài xī,
sāo shǒu cāng máng dùi xié gǔi。