贺新凉 徐复初池亭听雨轩至治辛酉时予将之湖南
(元代)宋褧
银竹能宫羽。向荷盘、跳珠腷膊,花奴羯鼓。浏浏泠泠春泉泻,滴尽槽头香醑。
爱徽外、遗音太古。暗度松筠时淅沥,恍吴娃、低枕传私语。
君试听,有佳趣。
主人未解离愁苦。对凉秋、芭蕉巨叶,梧桐高树。梦断罗裙天如漆,一寸乡心凄楚。
点点是、寂寥情绪。明日孤舟成独往,更难堪、长夜潇湘浦。
凭曲槛,且容与。
宋褧
宋褧(1294-1346), 字显夫,大都宛平(今属北京市)人。泰定元年(1324)进士,授秘书监校书即,改翰林编修。后至元三年(1337)累官监察御史,出佥山南宪,改西台都事,入为翰林待制,迁国子司业,擢翰林直学士,兼经筵讲官。卒赠范阳郡侯,谥文清。著有《燕石集》。延佑中,挟其所作诗歌,从其兄本(字诚夫)入京师,受到元明善、张养浩、蔡文渊、王士熙方等学者的慰荐。至治元年(1321),兄诚夫登进士第一,后三年(1324)显夫亦擢第,出于曹元用、虞集、孛术鲁翀之门,时士论荣之。
《贺新凉 徐复初池亭听雨轩至治辛酉时予将之湖南》拼音标注
hè xīn liáng xú fù chū chí tíng tīng yǔ xuān zhì zhì xīn yǒu shí yú jiāng zhī hú nán
yín zhú néng gōng yǔ。
xiàng hé pán 、 tiào zhū bì bó,
huā nú jié gǔ。
líu líu líng líng chūn quán xiè,
dī jǐn cáo tóu xiāng xǔ。
ài hūi wài 、 yí yīn tài gǔ。
àn dù sōng yún shí xī lì,
huǎng wú wá 、 dī zhěn chuán sī yǔ。
jūn shì tīng,
yǒu jiā qù。
zhǔ rén wèi jiě lí chóu kǔ。
dùi liáng qīu 、 bā jiāo jù yè,
wú tóng gāo shù。
mèng duàn luō qún tiān rú qī,
yī cùn xiāng xīn qī chǔ。
diǎn diǎn shì 、 jì liáo qíng xù。
míng rì gū zhōu chéng dú wǎng,
gèng nán kān 、 cháng yè xiāo xiāng pǔ。
píng qū jiàn,
qiě róng yǔ。