宋褧
宋褧(1294-1346), 字显夫,大都宛平(今属北京市)人。泰定元年(1324)进士,授秘书监校书即,改翰林编修。后至元三年(1337)累官监察御史,出佥山南宪,改西台都事,入为翰林待制,迁国子司业,擢翰林直学士,兼经筵讲官。卒赠范阳郡侯,谥文清。著有《燕石集》。延佑中,挟其所作诗歌,从其兄本(字诚夫)入京师,受到元明善、张养浩、蔡文渊、王士熙方等学者的慰荐。至治元年(1321),兄诚夫登进士第一,后三年(1324)显夫亦擢第,出于曹元用、虞集、孛术鲁翀之门,时士论荣之。
《汉宫怨》拼音标注
hàn gōng yuàn
zhào fēi yàn,
hàn chūn rú yī rì。
sè yìng bào wěi gān,
gāo xiāng fā quán qī。
sǎo fěn yù lán yún zhàng dǐ,
sān shí lìu gōng hán sì shǔi。
tiān jiào chī dù shàn fú róng,
lv̀ qiè jiān chuán huán zhuó shǐ。
wéi yú yǒng bèi rén,
nuǎn mèng huáng jīn diàn。
xī fēng cháng xìn shēn,
chén mái jìu wán shàn。