和贾相公览杜工部北征篇

(宋代)宋祁

唐家六叶太平罢,宫艳醉骨恬无忧。阿荦诟天翠华出,模糊战血腥九州。

乾疮坤痍四海破,白日杀气寒飕飗。少陵背贼走行在,采梠拾橡填饥喉。

眼前乱离不忍见,作诗感慨陈大猷。北征之篇辞最切,读者心陨如摧辀。

莫肯念乱小雅怨,自然流涕袁安愁。才高位下言不入,愤气郁屈蟠长虬。

今日奔亡匪天作,向来颠倒皆庙谋。忠骸佞骨相撑拄,一燎同烬悲昆丘。

相君览古慨前事,追美子美真诗流。前王不见后王见,愿以此语贻千秋。

宋祁

宋祁(998~1061)北宋文学家。字子京,安州安陆(今湖北安陆)人,后徙居开封雍丘(今河南杞县)。天圣二年进士,官翰林学士、史馆修撰。与欧阳修等合修《新唐书》,书成,进工部尚书,拜翰林学士承旨。卒谥景文,与兄宋庠并有文名,时称“二宋”。诗词语言工丽,因《玉楼春》词中有“红杏枝头春意闹”句,世称“红杏尚书”。

《和贾相公览杜工部北征篇》拼音标注

hé jiǎ xiāng gōng lǎn dù gōng bù běi zhēng piān
táng jiā lìu yè tài píng bà,
gōng yàn zùi gǔ tián wú yōu。
ā luò gòu tiān cùi huá chū,
mó hú zhàn xiě xīng jǐu zhōu。
gān chuāng kūn yí sì hǎi pò,
bái rì shā qì hán sōu líu。
shǎo líng bèi zéi zǒu xíng zài,
cǎi lv̌ shí xiàng tián jī hóu。
yǎn qián luàn lí bù rěn jiàn,
zuò shī gǎn kǎi chén dà yóu。
běi zhēng zhī piān cí zùi qiē,
dú zhě xīn yǔn rú cūi zhōu。
mò kěn niàn luàn xiǎo yǎ yuàn,
zì rán líu tì yuán ān chóu。
cái gāo wèi xià yán bù rù,
fèn qì yù qū pán cháng qíu。
jīn rì bēn wáng fěi tiān zuò,
xiàng lái diān dǎo jiē miào móu。
zhōng hái nìng gǔ xiāng chēng zhǔ,
yī liǎo tóng jìn bēi kūn qīu。
xiāng jūn lǎn gǔ kǎi qián shì,
zhūi měi zǐ měi zhēn shī líu。
qián wáng bù jiàn hòu wáng jiàn,
yuàn yǐ cǐ yǔ yí qiān qīu。