守塞三年上北京留守贾相公

(宋代)宋祁

天心北顾倚长城,上相元戎两印荣。
鸡羽相沈传处檄,虎皮间里战馀兵。
九宵冬日人蒙惠,万耒春霖俗劝耕。
和气愈充身愈退,只忧难避是功名。
雨洗星街夜祲空,暂持鱼牧守离宫。
皋陶旧曲明良内,郤縠高谈礼乐中。
载笔后车云盖密,鸣铙前队锦褠红。
不妨华发千官上,始称凌烟第一功。

宋祁

宋祁(998~1061)北宋文学家。字子京,安州安陆(今湖北安陆)人,后徙居开封雍丘(今河南杞县)。天圣二年进士,官翰林学士、史馆修撰。与欧阳修等合修《新唐书》,书成,进工部尚书,拜翰林学士承旨。卒谥景文,与兄宋庠并有文名,时称“二宋”。诗词语言工丽,因《玉楼春》词中有“红杏枝头春意闹”句,世称“红杏尚书”。

《守塞三年上北京留守贾相公》拼音标注

shǒu sāi sān nián shàng běi jīng líu shǒu jiǎ xiāng gōng
tiān xīn běi gù yǐ cháng chéng,
shàng xiāng yuán róng liǎng yìn róng。
jī yǔ xiāng shěn chuán chù xí,
hǔ pí jiān lǐ zhàn yú bīng。
jǐu xiāo dōng rì rén méng hùi,
wàn lěi chūn lín sú quàn gēng。
hé qì yù chōng shēn yù tùi,
zhǐ yōu nán bì shì gōng míng。
yǔ xǐ xīng jiē yè jīn kōng,
zàn chí yú mù shǒu lí gōng。
gāo táo jìu qū míng liáng nèi,
xì hú gāo tán lǐ lè zhōng。
zài bǐ hòu chē yún gài mì,
míng náo qián dùi jǐn gōu hóng。
bù fáng huá fā qiān guān shàng,
shǐ chēng líng yān dì yī gōng 。