
宋琬
宋琬(1614~1674)清初著名诗人,清八大诗家之一。字玉叔,号荔裳,汉族,莱阳(今属山东)人。顺治四年进士,授户部主事,累迁永平兵仆道、宁绍台道。族子因宿憾,诬其与闻逆谋,下狱三年。久之得白,流寓吴、越间,寻起四川按察使。琬诗入杜、韩之室,与施闰章齐名,有南施北宋之目,又与严沆、施闰章、丁澎等合称为燕台七子,著有《安雅堂集》及《二乡亭词》。
《虞美人 遣怀》拼音标注
yú měi rén qiǎn huái
yī cóng kān pò hán dān mèng。
yù yǐn cháng xū tòng。
zùi xiāng zhǐ dào kě cáng chóu。
què bèi sāi hóng hū qǐ yòu cóng tóu。
wú tóu chǔ wěi jīng nián yù。
àn shàng qiān chuán zhù。
fēi guān wáng càn qiè dēng lóu。
zì shì wú jiā jiā fǎ shàn bēi qīu。