老牛

(元代)宋无

草绳穿鼻声柴扉,残嚅无人间是非。
春雨一梨鞭不动,夕阳空送牧儿归。

宋无

元平江路人,字子虚。世祖至元末,举茂才,以奉亲辞。工诗。比对精切,造诣新奇。有《翠寒集》等。

《老牛》拼音标注

lǎo níu
cǎo shéng chuān bí shēng chái fēi,
cán rú wú rén jiān shì fēi。
chūn yǔ yī lí biān bù dòng,
xī yáng kōng sòng mù ér gūi 。