寄断江上人

(元代)宋无

长江泻百滩,句截断狂澜。片石青松下,孤风白日寒。

空花随麈落,晓月对棋残。谁共清吟癖,岩扉敞夜阑。

宋无

元平江路人,字子虚。世祖至元末,举茂才,以奉亲辞。工诗。比对精切,造诣新奇。有《翠寒集》等。

《寄断江上人》拼音标注

jì duàn jiāng shàng rén
cháng jiāng xiè bǎi tān,
jù jié duàn kuáng lán。
piàn shí qīng sōng xià,
gū fēng bái rì hán。
kōng huā súi zhǔ luò,
xiǎo yuè dùi qí cán。
shúi gòng qīng yín pǐ,
yán fēi chǎng yè lán。