水驿

(元代)宋无

水驿相连晓夜行,浑无心记短长亭。
莫笑杨花道飘泊,人生自有一浮萍。

宋无

元平江路人,字子虚。世祖至元末,举茂才,以奉亲辞。工诗。比对精切,造诣新奇。有《翠寒集》等。

《水驿》拼音标注

shǔi yì
shǔi yì xiāng lián xiǎo yè xíng,
hún wú xīn jì duǎn cháng tíng。
mò xiào yáng huā dào piāo bó,
rén shēng zì yǒu yī fú píng 。