健马篇

(清代)宋湘

健马可用而不可用,老马不可用而可用。君不见健马一日可万里,腾风掣电血微泚,失脚已困沟中水。

健马不可用而可用,老马可用而不可用。君不见老马百战胆不寒,出生入死天地宽,血肉臭腐皮骨干。

马兮马兮予心酸。

宋湘

宋湘(1757~1826)字焕襄,号芷湾,广东嘉应州(今广东梅州市梅县区)人。清代中叶著名的诗人、书法家、教育家,政声廉明的清官。他出身贫寒,受家庭影响勤奋读书,年轻时便在诗及楹联创作中展露头角,被称为“岭南第一才子”。《清史稿· 列传》中称“粤诗惟湘为巨”。

《健马篇》拼音标注

jiàn mǎ piān
jiàn mǎ kě yòng ér bù kě yòng,
lǎo mǎ bù kě yòng ér kě yòng。
jūn bù jiàn jiàn mǎ yī rì kě wàn lǐ,
téng fēng chè diàn xiě wēi cǐ,
shī jiǎo yǐ kùn gōu zhōng shǔi。
jiàn mǎ bù kě yòng ér kě yòng,
lǎo mǎ kě yòng ér bù kě yòng。
jūn bù jiàn lǎo mǎ bǎi zhàn dǎn bù hán,
chū shēng rù sǐ tiān dì kuān,
xiě ròu chòu fǔ pí gǔ gān。
mǎ xī mǎ xī yú xīn suān。