咏猿

(宋代)宋自适

生长楩柟紫翠间,攀翻接手饮潺湲。
卧惊落叶霜华重,叫彻山空月影闲。
蹭蹬失身拘竹栅,飘萧飞梦绕松关。
平生捷巧何由逞,缩臂无言看远山。

宋自适

婺州金华人,字正甫,号清隐。宋甡长子。与弟自道、自逢、自逊等六人皆承家学。真德秀尝跋其诗集,颇爱其诗。

《咏猿》拼音标注

yǒng yuán
shēng cháng pián nán zǐ cùi jiān,
pān fān jiē shǒu yǐn chán yuán。
wò liáng luò yè shuāng huá zhòng,
jiào chè shān kōng yuè yǐng xián。
cèng dèng shī shēn jū zhú zhà,
piāo xiāo fēi mèng rào sōng guān。
píng shēng jié qiǎo hé yóu chěng,
suō bì wú yán kàn yuǎn shān 。