照镜辞

(宋代)宋自逊

匣中青镜秋月明,妍嗤毫发无遁形。
人心不同有如面,青铜照面不照心。
人心本灵本虚静,谁实昏之私欲胜。
匣取青铜且勿开,自照心中大圆镜。

宋自逊

[约公元一二oo年前后在世]字谦父,号壶山,南昌人。生卒年均不详,约宋宁宗庆元末前后在世。文笔高绝,当代名流皆敬爱之。与戴复古尤有交谊。他的词集名渔樵笛谱,《花庵词选》行于世。

《照镜辞》拼音标注

zhào jìng cí
xiá zhōng qīng jìng qīu yuè míng,
yán chī háo fā wú dùn xíng。
rén xīn bù tóng yǒu rú miàn,
qīng tóng zhào miàn bù zhào xīn。
rén xīn běn líng běn xū jìng,
shúi shí hūn zhī sī yù shèng。
xiá qǔ qīng tóng qiě wù kāi,
zì zhào xīn zhōng dà yuán jìng 。