中秋月寄子由三首
(宋代)苏轼
憔悴去年人,卧城破窗中。
徘徊巧相觅,窈窕穿房栊。
月岂知我城,但见歌楼空。
抚枕三叹息,扶杖起相従。
天风不相哀,吹我落琼宫。
白露入肝肺,夜吟如秋虫。
坐令太白豪,化为东野穷。
余年知几何,佳月岂屡逢。
寒鱼亦不睡,竟夕相噞喁。
六年逢此月,五年照离别。
歌君别时曲,满座为凄咽。
留都信繁丽,此会岂轻掷。
镕银百顷湖,挂镜千寻阙。
三更歌吹罢,人影乱清樾。
归来北堂下,寒光翻露叶。
唤酒与归饮,念我向儿说。
岂知衰城后,空盏对梨栗。
但见古河东,荞麦如铺雪。
欲和去年曲,复恐心断绝。
舒子在汶上,闭门相对清。
郑子向河朔,孤舟连夜行。
顿子虽咫尺,兀如在牢扃。
赵子寄书来,水调有余声。
悠哉四子心,共此千里明。
明月不解老,良辰难合并。
回顾坐上人,聚散如流萍。
尝闻此宵月,万里同阴晴。
天公自著意,此会那可轻。
明年各相望,俯仰今古情。

苏轼
苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。
《中秋月寄子由三首》拼音标注
zhōng qīu yuè jì zǐ yóu sān shǒu
yīn qín qù nián yuè,
liàn yàn gǔ chéng dōng。
qiáo cùi qù nián rén,
wò chéng pò chuāng zhōng。
pái huái qiǎo xiāng mì,
yǎo tiǎo chuān fáng lóng。
yuè qǐ zhī wǒ chéng,
dàn jiàn gē lóu kōng。
fǔ zhěn sān tàn xī,
fú zhàng qǐ xiāng cóng。
tiān fēng bù xiāng āi,
chūi wǒ luò qióng gōng。
bái lù rù gān fèi,
yè yín rú qīu chóng。
zuò lìng tài bái háo,
huà wèi dōng yě qióng。
yú nián zhī jī hé,
jiā yuè qǐ lv̌ féng。
hán yú yì bù shùi,
jìng xī xiāng yǎn yóng。
lìu nián féng cǐ yuè,
wǔ nián zhào lí bié。
gē jūn bié shí qū,
mǎn zuò wèi qī yān。
líu dū xìn fán lì,
cǐ hùi qǐ qīng zhí。
róng yín bǎi qǐng hú,
guà jìng qiān xún què。
sān gèng gē chūi bà,
rén yǐng luàn qīng yuè。
gūi lái běi táng xià,
hán guāng fān lù yè。
huàn jǐu yǔ gūi yǐn,
niàn wǒ xiàng ér shuō。
qǐ zhī shuāi chéng hòu,
kōng zhǎn dùi lí lì。
dàn jiàn gǔ hé dōng,
qiáo mài rú pū xuě。
yù hé qù nián qū,
fù kǒng xīn duàn jué。
shū zǐ zài wèn shàng,
bì mén xiāng dùi qīng。
zhèng zǐ xiàng hé shuò,
gū zhōu lián yè xíng。
dùn zǐ sūi zhǐ chǐ,
wù rú zài láo jiōng。
zhào zǐ jì shū lái,
shǔi diào yǒu yú shēng。
yōu zāi sì zǐ xīn,
gòng cǐ qiān lǐ míng。
míng yuè bù jiě lǎo,
liáng chén nán hé bìng。
húi gù zuò shàng rén,
jù sàn rú líu píng。
cháng wén cǐ xiāo yuè,
wàn lǐ tóng yīn qíng。
tiān gōng zì zhù yì,
cǐ hùi nà kě qīng。
míng nián gè xiāng wàng,
fǔ yǎng jīn gǔ qíng 。