和李太白(并叙〔四库原收有太白全诗 今删
(宋代)苏轼

苏轼
苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。
《和李太白(并叙〔四库原收有太白全诗,今删》拼音标注
hé lǐ tài bái ( bìng xù 〔 sì kù yuán shōu yǒu tài bái quán shī,jīn shān
lǐ tài bái yǒu 《 xún yáng zǐ jí gōng gǎn qīu 》 shī,
zǐ jí gōng,
jīn tiān qìng guān yě。
dào shì hú dòng wēi yǐ shí běn shì yú,
gài qí shī zhuō jǐ zhī suǒ kè。
jǐ yǒu dào zhú,
jié yì guò rén,
jīn wáng yǐ。
tài bái shī yún : “ sì shí jǐu nián fēi,
yī wǎng bù kě fù。
” jīn yú yì sì shí jǐu,
gǎn zhī,
cì qí yùn。
yù zhī yī míng qióng tián cǎo,
dòng wēi zhǒng zhī qī bā nián yǐ,
yún gèng shù nián kě shí,
xǔ yǐ yí yú。
gù bìng jì zhī。
jì wò xū jì táng,
yuè míng jìn shū zhú。
líng rán xǐ wǒ xīn,
yù yǐn bù kě jú。
líu guāng fā yǒng tàn,
zì xī fēi yú dú。
xíng nián sì shí jǐu,
huán cǐ běi chuāng sù。
miǎn huái zhuō dào rén,
bái shǒu yù yì bǔ。
zhé xiān gù yuǎn yǐ,
cǐ shì yì nán fù。
shì dào rú yì qí,
biàn huà bù róng fù。
wéi yìng yù zhī lǎo,
dài dé pán táo shú。
cì yùn dào qián líu bié wèi wén lú yuè duō zhēn yǐn,
gù jìu gāo rén duàn sù pān。
yǐ xǐ shàn xīn wú bié yǔ,
shàng xián tì fā yǒu shī bān。
yì tóng gèng mò yí sān yǔ,
wù wǒ zhōng dāng fù bā huán。
dào hòu yǔ jūn kāi běi hù,
jǔ tóu sān shí lìu qīng shān 。
- 上一篇:和文与可洋川园池三十首 南园
- 下一篇:点绛唇(己巳重九和苏坚)