送普融老
(宋代)苏过
孤云去来无常踪,流水曲折无定容。纡馀散漫随天风,流行坎止忘西东。
南岳道人曰普融,壁立万仞疑少通。山林市朝能两空,未觉芥蒂于其胸。
脱身尘埃寓高峰,澹然遗世无冥鸿。岂知绝物非中庸,忍饥学仙啖柏松。
住山出山偶然中,人不吾舍吾其从。浆馈未足为污隆,要与后学开盲聋。
我方处世知铅舂,自知冠冕久不工。愿言香火他日同,二老会当林下逢。

苏过
(1072—1124)眉州眉山人,字叔党,号斜川居士。苏轼子。以荫任右承务郎。轼帅定武、谪岭南,唯过随行奉侍。徽宗建中靖国元年,轼卒,葬汝州郏城小峨眉山,遂家颍昌小斜川,因以为号。历监太原府税,知郾城县,晚年权通判中山府。能文,善书画,人称“小坡”。有《斜川集》。
《送普融老》拼音标注
sòng pǔ róng lǎo
gū yún qù lái wú cháng zōng,
líu shǔi qū zhé wú dìng róng。
yū yú sàn màn súi tiān fēng,
líu xíng kǎn zhǐ wàng xī dōng。
nán yuè dào rén yuē pǔ róng,
bì lì wàn rèn yí shǎo tōng。
shān lín shì zhāo néng liǎng kōng,
wèi jué jiè dì yú qí xiōng。
tuō shēn chén āi yù gāo fēng,
dàn rán yí shì wú míng hóng。
qǐ zhī jué wù fēi zhōng yōng,
rěn jī xué xiān dàn bǎi sōng。
zhù shān chū shān ǒu rán zhōng,
rén bù wú shè wú qí cóng。
jiāng kùi wèi zú wèi wū lóng,
yào yǔ hòu xué kāi máng lóng。
wǒ fāng chù shì zhī qiān chōng,
zì zhī guān miǎn jǐu bù gōng。
yuàn yán xiāng huǒ tā rì tóng,
èr lǎo hùi dāng lín xià féng。