哭小侄梅老
(宋代)苏泂
颖季得梅老,岁数适我类。
而梅生不凡,头骨甚硗异。
见之怀抱中,宛有成人器。
漆光眼目动,玉雪皮肉细。
爱之甚于柏,稍长望其贵。
每出偏问归,祝父好看视。
犹嫌碍关钥,莫伴柏嬉戏。
固尝约而父,筑室更隣位。
请师共教授,儿侄精六艺。
中年不如意,藉此期自慰。
庶几和仲老,他日远虎侍。
梅胡不佳实,飘谢许危脆。
更医再而三,历齿一十二。
留之苦不可,去我何乃易。
而父真断肠,汝伯重垂涕。
尔梅竟何往,小槥但遗蜕。
登槃莫荐子,登陇休折寄。
云然我所伤,畏是尔名字。
梅兮早归来,尚作梅花弟。

苏泂
苏泂(一一七○~?)(与赵师秀同龄,生年参《文学遗产》一九八三年四期《赵师秀生年小考》),字召叟,山阴(今浙江绍兴)人。颂四世孙。生平事迹史籍失载,从本集诗篇可知,早年随祖师德宦游成都,曾任过短期朝官,在荆湖、金陵等地作幕宾,身经宁宗开禧初的北征。曾从陆游学诗,与当时著名诗人辛弃疾、刘过、王楠、赵师秀、姜夔等多有唱和。卒年七十馀。有《泠然斋集》十二卷、《泠然斋诗馀》一卷(《直斋书录解题》卷二○、二一),已佚。清四库馆臣据《永乐大典》辑为《泠然斋诗集》八卷。
《哭小侄梅老》拼音标注
kū xiǎo zhí méi lǎo
wǒ chū yǎng bǎi ér,
nián jì sān shí sì。
yǐng jì dé méi lǎo,
sùi shù shì wǒ lèi。
ér méi shēng bù fán,
tóu gǔ shén qiāo yì。
jiàn zhī huái bào zhōng,
wǎn yǒu chéng rén qì。
qī guāng yǎn mù dòng,
yù xuě pí ròu xì。
ài zhī shén yú bǎi,
shāo cháng wàng qí gùi。
měi chū piān wèn gūi,
zhù fù hǎo kàn shì。
yóu xián ài guān yào,
mò bàn bǎi xī xì。
gù cháng yuē ér fù,
zhú shì gèng lín wèi。
qǐng shī gòng jiào shòu,
ér zhí jīng lìu yì。
zhōng nián bù rú yì,
jiè cǐ qī zì wèi。
shù jī hé zhòng lǎo,
tā rì yuǎn hǔ shì。
méi hú bù jiā shí,
piāo xiè xǔ wēi cùi。
gèng yì zài ér sān,
lì chǐ yī shí èr。
líu zhī kǔ bù kě,
qù wǒ hé nǎi yì。
ér fù zhēn duàn cháng,
rǔ bó zhòng chúi tì。
ěr méi jìng hé wǎng,
xiǎo hùi dàn yí shùi。
dēng pán mò jiàn zǐ,
dēng lǒng xīu zhé jì。
yún rán wǒ suǒ shāng,
wèi shì ěr míng zì。
méi xī zǎo gūi lái,
shàng zuò méi huā dì 。