春日独居感怀

(宋代)苏泂

昔我金陵归,感此芳岁阑。
入门见儿女,愧色盖愁颜。
从人窃馀沥,俯育良已难。
居者瓶盎空,行者衣裳单。
岂无一杯酒,持慰汝荒寒。
所知不相待,各去为苍山。
我生转无聊,终日自闭关。
门前春风来,草树向斓斑。
舟车载游冶,类聚极相欢。
而我怀所知,所得心未安。
晨兴亦扶杖,十步九思还。
言瞻山头石,安得如汝顽。

苏泂

苏泂(一一七○~?)(与赵师秀同龄,生年参《文学遗产》一九八三年四期《赵师秀生年小考》),字召叟,山阴(今浙江绍兴)人。颂四世孙。生平事迹史籍失载,从本集诗篇可知,早年随祖师德宦游成都,曾任过短期朝官,在荆湖、金陵等地作幕宾,身经宁宗开禧初的北征。曾从陆游学诗,与当时著名诗人辛弃疾、刘过、王楠、赵师秀、姜夔等多有唱和。卒年七十馀。有《泠然斋集》十二卷、《泠然斋诗馀》一卷(《直斋书录解题》卷二○、二一),已佚。清四库馆臣据《永乐大典》辑为《泠然斋诗集》八卷。

《春日独居感怀》拼音标注

chūn rì dú jū gǎn huái
xī wǒ jīn líng gūi,
gǎn cǐ fāng sùi lán。
rù mén jiàn ér nv̌,
kùi sè gài chóu yán。
cóng rén qiè yú lì,
fǔ yù liáng yǐ nán。
jū zhě píng àng kōng,
xíng zhě yī cháng dān。
qǐ wú yī bēi jǐu,
chí wèi rǔ huāng hán。
suǒ zhī bù xiāng dài,
gè qù wèi cāng shān。
wǒ shēng zhuǎn wú liáo,
zhōng rì zì bì guān。
mén qián chūn fēng lái,
cǎo shù xiàng lán bān。
zhōu chē zài yóu yě,
lèi jù jí xiāng huān。
ér wǒ huái suǒ zhī,
suǒ dé xīn wèi ān。
chén xīng yì fú zhàng,
shí bù jǐu sī huán。
yán zhān shān tóu shí,
ān dé rú rǔ wán 。