
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《哭乡友陈正郎学之四首 其二》拼音标注
kū xiāng yǒu chén zhèng láng xué zhī sì shǒu qí èr
kúi wéi jiāng jí shí nián lái,
jūn zài dōng cáo wǒ wài tái。
shū zhá zhǐ yán shuāng bìn gǎi,
xíng cáng shúi liào jǐu yuán cūi。
mǎ jīng táng sì yuán nán zhù,
rén dào huá xū jìng bù húi。
wèi rǎn cǎi háo tí mù jié,
āi gē xiān màn tī dēng cái。