
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《潼川州还雨多为断港所困因题壁以告有司者》拼音标注
tóng chuān zhōu huán yǔ duō wèi duàn gǎng suǒ kùn yīn tí bì yǐ gào yǒu sī zhě
shān lǎo héng héng jié lù gōu,
zhòu cháng lín shǔi zhù huá líu。
chéng yú yǐ shì wú rén kěn,
wáng zhèng tú yún yǒu rì xīu。
dù hǎi yā biān yíng zhǔ shí,
jì chuān néng dé fù yán zhōu。
bīn shī bù dài páo rén shì,
cǐ rì shúi huái shòu zhí xīu。
- 上一篇:奉和前人果州灵泉寺留题二首 其二
- 下一篇:九日饮冰玉堂和韵十首 其三