
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《春日芸香小阁燕坐偶成二首 其一》拼音标注
chūn rì yún xiāng xiǎo gé yàn zuò ǒu chéng èr shǒu qí yī
yuàn yǔ wú chén yǒu luò huā,
shǔi jīng lián wài zhú jiāo jiā。
shū dāng kuài yì pín liáng dù,
jǐu wèi cūi shī bù qiè shé。
xīn shàng gān kūn piān hào dàng,
yǎn qián chén tǔ màn fēn shē。
qū lán xǐ yǐ xián sī xiǎng,
xué dào zhuāng zhōu yì dà jiā。