
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《端阳病足遣怀呈江景吴二首 其一》拼音标注
duān yáng bìng zú qiǎn huái chéng jiāng jǐng wú èr shǒu qí yī
jī rì chuáng wéi bù zàn lí,
jiā rén yí wǒ xué xī yí。
wò jiāng běn cǎo cóng tóu jiǎn,
guò què duān yáng bù zì zhī。
tún fǒu zài rén cháng dà bàn,
yōu chóu yú wǒ gèng xiāng chí。
xíng cáng hùi dí duō nián wù,
zào huà zhēn chéng shì xiǎo ér。