
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《立春日偶成二首 其二》拼音标注
lì chūn rì ǒu chéng èr shǒu qí èr
hán jǐn jīn zhāo chūn yòu lái,
tiān jī yuán bù fèi ān pái。
xián jiāng cǎi shèng tán yí shì,
gèng zhuó tú sū fàng lǎo huái。
huā wèi yīn yūn chōu bèi lěi,
cǎo zhī xiāo xī dào gēn gāi。
fāng tóu wèi hùi chéng shí zhú,
xuán jìng shúi yí shì dǎ guāi。