
苏葵
广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。邮《吹剑集》。
《挽同年黄子敬编修二首 其二》拼音标注
wǎn tóng nián huáng zǐ jìng biān xīu èr shǒu qí èr
dōng fēng lián pèi xìng huā páng,
jī zài jīn lán dào yí cháng。
gòng nǐ rén lóng zhōng zuò rùi,
níng zhī yù shù bù jìn shuāng。
shēng chú wàn lǐ huái fēng liè,
luò yuè sān gèng mǎn wū liáng。
chóu chàng jǐu jīng wú kě zuò,
shí qú jīn rì shǎo wén zhāng。