题同年李仲达孝思亭册 其二

(明代)苏升

业已箕裘扩,恩今雨露蕃。哺乌曾寄嘅,容驷有高门。

岁月亭虽古,杯棬泽尚存。庭阶芳气满,料得慰兰孙。

苏升

苏升,字孺子,号紫舆。顺德人。明神宗万历四十四年(一六一六)进士,官新建知县。有《读易堂稿》。清温汝能《粤东诗海》卷四五有传,事又见清道光《广东通志》卷六九、卷七五。

《题同年李仲达孝思亭册 其二》拼音标注

tí tóng nián lǐ zhòng dá xiào sī tíng cè qí èr
yè yǐ jī qíu kuò,
ēn jīn yǔ lù fán。
bǔ wū céng jì kǎi,
róng sì yǒu gāo mén。
sùi yuè tíng sūi gǔ,
bēi quān zé shàng cún。
tíng jiē fāng qì mǎn,
liào dé wèi lán sūn。