侧风

(宋代)苏舜钦

秋半收穫登郊原,攲侧小屋愁夕眠。是夜侧风拔树走,吹倒南壁如崩山。

梦中惊起但呼叫,病仆未动徒豗喧。驱令燃火遍照燎,瓦甓狼藉满我前。

披衣抱枕欲避去,去此乃是旷野田。况时风怒尚未息,直恐泾渭遭吹翻。

露坐不免念禾黍,必已刮刷无完根。六事不和暴风作,尝闻洪范有此言。

昔时侧风禾尽偃,上帝盖直周公冤。方今天子至神圣,惟恐臣下辜其恩。

是何此风乃震作,吹尽秋实伤元元。有能返风起禾者,亦足表异知所存。

至诚皎洁固不昧,时虽今古同乾坤。

苏舜钦

苏舜钦(1008—1048)北宋诗人,字子美,开封(今属河南)人,曾祖父由梓州铜山(今四川中江)迁至开封(今属河南)。曾任县令、大理评事、集贤殿校理,监进奏院等职。因支持范仲淹的庆历革新,为守旧派所恨,御史中丞王拱辰让其属官劾奏苏舜钦,劾其在进奏院祭神时,用卖废纸之钱宴请宾客。罢职闲居苏州。后来复起为湖州长史,但不久就病故了。他与梅尧臣齐名,人称“梅苏”。有《苏学士文集》诗文集有《苏舜钦集》16卷,《四部丛刊》影清康熙刊本。1981年上海古籍出版社出版《苏舜钦集》。

《侧风》拼音标注

cè fēng
qīu bàn shōu huò dēng jiāo yuán,
qī cè xiǎo wū chóu xī mián。
shì yè cè fēng bá shù zǒu,
chūi dǎo nán bì rú bēng shān。
mèng zhōng liáng qǐ dàn hū jiào,
bìng pū wèi dòng tú hūi xuān。
qū lìng rán huǒ biàn zhào liǎo,
wǎ pì láng jiè mǎn wǒ qián。
pī yī bào zhěn yù bì qù,
qù cǐ nǎi shì kuàng yě tián。
kuàng shí fēng nù shàng wèi xī,
zhí kǒng jīng wèi zāo chūi fān。
lù zuò bù miǎn niàn hé shǔ,
bì yǐ guā shuā wú wán gēn。
lìu shì bù hé bào fēng zuò,
cháng wén hóng fàn yǒu cǐ yán。
xī shí cè fēng hé jǐn yǎn,
shàng dì gài zhí zhōu gōng yuān。
fāng jīn tiān zǐ zhì shén shèng,
wéi kǒng chén xià gū qí ēn。
shì hé cǐ fēng nǎi zhèn zuò,
chūi jǐn qīu shí shāng yuán yuán。
yǒu néng fǎn fēng qǐ hé zhě,
yì zú biǎo yì zhī suǒ cún。
zhì chéng jiǎo jié gù bù mèi,
shí sūi jīn gǔ tóng gān kūn。