送安素处士高文悦

(宋代)苏舜钦

皇天稔巨憝,羌虏稽显戮。庙算忽小丑,王师数倾衄。

秦民著暴敛,惨惨生意蹙。贼气愈张王,锋锐不可触。

帷幄监前败,降心问白屋。尺诏下中天,公车塞章牍。

策虑尽颇牧,勇决过贲育。先生胸臆大,经术内自足。

逸韵脱滓尘,素节抱冰玉。独耻论兵战,因时射君禄。

不唯吾志乖,亦使王道局。放怀但文史,散发自溪谷。

近臣上荐书,天子渴高躅。旌帛三及门,不免至京毂。

万钟非所好,大议戛钧轴。孤鸾入紫烟,网罟安可束。

天风万里长,沆瀣朝满腹。更期下翔集,以为苍生福。

苏舜钦

苏舜钦(1008—1048)北宋诗人,字子美,开封(今属河南)人,曾祖父由梓州铜山(今四川中江)迁至开封(今属河南)。曾任县令、大理评事、集贤殿校理,监进奏院等职。因支持范仲淹的庆历革新,为守旧派所恨,御史中丞王拱辰让其属官劾奏苏舜钦,劾其在进奏院祭神时,用卖废纸之钱宴请宾客。罢职闲居苏州。后来复起为湖州长史,但不久就病故了。他与梅尧臣齐名,人称“梅苏”。有《苏学士文集》诗文集有《苏舜钦集》16卷,《四部丛刊》影清康熙刊本。1981年上海古籍出版社出版《苏舜钦集》。

《送安素处士高文悦》拼音标注

sòng ān sù chù shì gāo wén yuè
huáng tiān rěn jù dùi,
qiāng lǔ jī xiǎn lù。
miào suàn hū xiǎo chǒu,
wáng shī shù qīng nv̀。
qín mín zhù bào liàn,
cǎn cǎn shēng yì cù。
zéi qì yù zhāng wáng,
fēng rùi bù kě hóng。
wéi wò jiān qián bài,
jiàng xīn wèn bái wū。
chǐ zhào xià zhōng tiān,
gōng chē sāi zhāng dú。
cè lv̀ jǐn pǒ mù,
yǒng jué guò bì yù。
xiān shēng xiōng yì dà,
jīng zhú nèi zì zú。
yì yùn tuō zǐ chén,
sù jié bào bīng yù。
dú chǐ lùn bīng zhàn,
yīn shí shè jūn lù。
bù wéi wú zhì guāi,
yì shǐ wáng dào jú。
fàng huái dàn wén shǐ,
sàn fā zì xī gǔ。
jìn chén shàng jiàn shū,
tiān zǐ kě gāo zhú。
jīng bó sān jí mén,
bù miǎn zhì jīng gǔ。
wàn zhōng fēi suǒ hǎo,
dà yì jiá jūn zhóu。
gū luán rù zǐ yān,
wǎng gǔ ān kě shù。
tiān fēng wàn lǐ cháng,
háng xiè zhāo mǎn fù。
gèng qī xià xiáng jí,
yǐ wèi cāng shēng fú。