偶游大愚见余杭明雅照师旧识子瞻能言西湖旧
(宋代)苏辙
城东古道场,萧复寒松姿。
出游诚偶尔,相逢亦不期。
酉轩吴越僧,弛担未多时。
言住西湖中,岩谷涵清漪。
却背闾井喧,曲尽水石奇。
昔年苏夫子,杖屦无不之。
三百六十寺,处处题清诗。
麋鹿尽相识,况乃比丘师。
辩净二老人,精明吐琉璃。
笑言每忘去,蒲褐相依随。
门人几杖立,往往闻谈词。
风云一解散,变化何不为。
辩入三昧火,卯塔长松欹。
净老不复出,麈尾清风施。
苏公得罪去,布衣拂霜髭。
空存壁间字,郁屈蟠蛟螭。
知我即兄弟,微官此栖迟。
问何久自苦,五斗宁免饥。
俯首笑不答,且尔聊敖嬉。
我兄次公狂,我复长康痴。
反复自为计,定知山中宜。
但欲毕婚娶,每为故人疑。
君归漫洒扫,野鹤非长羁。

苏辙
苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。
《偶游大愚见余杭明雅照师旧识子瞻能言西湖旧》拼音标注
ǒu yóu dà yú jiàn yú háng míng yǎ zhào shī jìu shì zǐ zhān néng yán xī hú jìu
wǔ nián mài yán jǐu,
shèng shì bù fù zhī。
chéng dōng gǔ dào cháng,
xiāo fù hán sōng zī。
chū yóu chéng ǒu ěr,
xiāng féng yì bù qī。
yǒu xuān wú yuè sēng,
chí dàn wèi duō shí。
yán zhù xī hú zhōng,
yán gǔ hán qīng yī。
què bèi lv́ jǐng xuān,
qū jǐn shǔi shí qí。
xī nián sū fū zǐ,
zhàng jù wú bù zhī。
sān bǎi lìu shí sì,
chù chù tí qīng shī。
mí lù jǐn xiāng shì,
kuàng nǎi bǐ qīu shī。
biàn jìng èr lǎo rén,
jīng míng tǔ líu lí。
xiào yán měi wàng qù,
pú hé xiāng yī súi。
mén rén jī zhàng lì,
wǎng wǎng wén tán cí。
fēng yún yī jiě sàn,
biàn huà hé bù wèi。
biàn rù sān mèi huǒ,
mǎo tǎ cháng sōng yī。
jìng lǎo bù fù chū,
zhǔ wěi qīng fēng shī。
sū gōng dé zùi qù,
bù yī fú shuāng zī。
kōng cún bì jiān zì,
yù qū pán jiāo chī。
zhī wǒ jí xiōng dì,
wēi guān cǐ qī chí。
wèn hé jǐu zì kǔ,
wǔ dǒu níng miǎn jī。
fǔ shǒu xiào bù dá,
qiě ěr liáo áo xī。
wǒ xiōng cì gōng kuáng,
wǒ fù cháng kāng chī。
fǎn fù zì wèi jì,
dìng zhī shān zhōng yí。
dàn yù bì hūn qǔ,
měi wèi gù rén yí。
jūn gūi màn sǎ sǎo,
yě hè fēi cháng jī 。
- 上一篇:次韵王适一百五日太平寺看花二绝
- 下一篇:和子瞻次孙觉谏议韵题郡伯闸上斗野亭见寄