送顾子敦奉使河朔

(宋代)苏辙

去年送君使河年,今年送君使河北。
连年年北少安居,慷慨怜君色自得。
河流西决不入土,千里汗漫败原隰。
壮夫奔亡老稚死,粟麦无苗安取食。
君忧臣辱自古然,自说过门三不入。
忠诚一发鬼神辅,心念既通谋计集。
堤防旋立村落定,波浪欲收蛟蜃泣。
二年归国未为久,故旧相看发犹黑。
成功岂在延世下,好勇真令腐儒服。
此时为国颂河平,当使君名长不没。

苏辙

苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。

《送顾子敦奉使河朔》拼音标注

sòng gù zǐ dūn fèng shǐ hé shuò
qù nián sòng jūn shǐ hé nián,
jīn nián sòng jūn shǐ hé běi。
lián nián nián běi shǎo ān jū,
kāng kǎi lián jūn sè zì dé。
hé líu xī jué bù rù tǔ,
qiān lǐ hàn màn bài yuán xí。
zhuàng fū bēn wáng lǎo zhì sǐ,
sù mài wú miáo ān qǔ shí。
jūn yōu chén rǔ zì gǔ rán,
zì shuō guò mén sān bù rù。
zhōng chéng yī fā gǔi shén fǔ,
xīn niàn jì tōng móu jì jí。
dī fáng xuán lì cūn luò dìng,
bō làng yù shōu jiāo shèn qì。
èr nián gūi guó wèi wèi jǐu,
gù jìu xiāng kàn fā yóu hēi。
chéng gōng qǐ zài yán shì xià,
hǎo yǒng zhēn lìng fǔ rú fú。
cǐ shí wèi guó sòng hé píng,
dāng shǐ jūn míng cháng bù méi 。