次韵子瞻与安节夜坐三首
(宋代)苏辙
共对一尊通夜语,相看万里故乡情。
信归岭上寒梅远,恨极江南春草生。
明目青铜添白发,且须醉睡倒灯檠。
少年高论苦峥嵘,老学寒蝉不复声。
目断家山空记路,手披禅册渐忘情。
功名久已知前错,婚嫁犹须毕此生。
家世读书难便废,漫留案上铁灯檠。
谪官似我无归计,落第怜渠有屈声。
握手天涯同一笑,倚门岁晚不胜情。
黄岗俯仰成陈迹,白首蹉跎畏后生。
归去且安南巷乐,莫看歌舞醉长檠。

苏辙
苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。
《次韵子瞻与安节夜坐三首》拼音标注
cì yùn zǐ zhān yǔ ān jié yè zuò sān shǒu
qián shān jī xuě mù zhēng róng,
yàn zuò wēi wén luò wǎ shēng。
gòng dùi yī zūn tōng yè yǔ,
xiāng kàn wàn lǐ gù xiāng qíng。
xìn gūi líng shàng hán méi yuǎn,
hèn jí jiāng nán chūn cǎo shēng。
míng mù qīng tóng tiān bái fā,
qiě xū zùi shùi dǎo dēng qíng。
shǎo nián gāo lùn kǔ zhēng róng,
lǎo xué hán chán bù fù shēng。
mù duàn jiā shān kōng jì lù,
shǒu pī shàn cè jiàn wàng qíng。
gōng míng jǐu yǐ zhī qián cuò,
hūn jià yóu xū bì cǐ shēng。
jiā shì dú shū nán biàn fèi,
màn líu àn shàng tiě dēng qíng。
zhé guān sì wǒ wú gūi jì,
luò dì lián qú yǒu qū shēng。
wò shǒu tiān yá tóng yī xiào,
yǐ mén sùi wǎn bù shèng qíng。
huáng gǎng fǔ yǎng chéng chén jī,
bái shǒu cuō tuó wèi hòu shēng。
gūi qù qiě ān nán xiàng lè,
mò kàn gē wǔ zùi cháng qíng 。