张恕寺丞益斋

(宋代)苏辙

人生不读书,空洞一无有。
羡君常斋居,散帙满前后。
开编试寻绎,阅岁行自富。
従横画图出,次第宫商奏。
汪洋畜江河,眇莽包林薮。
兴亡数千岁,络绎皆在口。
顾念今所知,颇觉前日陋。
我家亦多书,早岁尝窃叩。
晨耕挂牛角,夜烛借邻牖。
经年谢宾客,饥坐失昏画。
堆胸稍蟠屈,落笔逢左右。
乐如听钧天,醉剧饮醇酎。
自従厌蓬荜,误逐功名诱。
初心一漂荡,旧学皆榛莠。
失足难遽回,抚卷长自诟。
封君无事年,谓可终身守。
春耕不厌深,秋获当自受。
金玉或为灾,诗书岂相负。

苏辙

苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。

《张恕寺丞益斋》拼音标注

zhāng shù sì chéng yì zhāi
rén shēng bù dú shū,
kōng dòng yī wú yǒu。
xiàn jūn cháng zhāi jū,
sàn zhì mǎn qián hòu。
kāi biān shì xún yì,
yuè sùi xíng zì fù。
cóng héng huà tú chū,
cì dì gōng shāng zòu。
wāng yáng chù jiāng hé,
miǎo mǎng bāo lín sǒu。
xīng wáng shù qiān sùi,
luò yì jiē zài kǒu。
gù niàn jīn suǒ zhī,
pǒ jué qián rì lòu。
wǒ jiā yì duō shū,
zǎo sùi cháng qiè kòu。
chén gēng guà níu jiǎo,
yè zhú jiè lín yǒu。
jīng nián xiè bīn kè,
jī zuò shī hūn huà。
dūi xiōng shāo pán qū,
luò bǐ féng zuǒ yòu。
lè rú tīng jūn tiān,
zùi jù yǐn chún zhòu。
zì cóng yàn péng bì,
wù zhú gōng míng yòu。
chū xīn yī piāo dàng,
jìu xué jiē zhēn yǒu。
shī zú nán jù húi,
fǔ juàn cháng zì gòu。
fēng jūn wú shì nián,
wèi kě zhōng shēn shǒu。
chūn gēng bù yàn shēn,
qīu huò dāng zì shòu。
jīn yù huò wèi zāi,
shī shū qǐ xiāng fù 。