京师送王颐殿丞

(宋代)苏辙

忆游长安城,皆饮母卿宅。
身虽坐上宾,心卿道路客。
笑言安能久,车马就奔迫。
城南南山近,胜绝闻自昔。
徘徊竟莫往,指点烦鞭策。
道傍古龙池,深透河渭泽。
山行吾不能,愧此才咫尺。
壮哉谁开凿,千顷如一席。
参差山麓近,滉荡波光射。
君时在池上,俗事厌纷剧。
望门不敢叩,恐笑尘土迹。
自従旅京城,所向愈无适。
君来曾未几,已复向南国。
扁舟出淮汴,唯见江海碧。
野人处城市,长愿有羽翮。
脱身相従游,未果聊自责。

苏辙

苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。

《京师送王颐殿丞》拼音标注

jīng shī sòng wáng yí diàn chéng
yì yóu cháng ān chéng,
jiē yǐn mǔ qīng zhái。
shēn sūi zuò shàng bīn,
xīn qīng dào lù kè。
xiào yán ān néng jǐu,
chē mǎ jìu bēn pò。
chéng nán nán shān jìn,
shèng jué wén zì xī。
pái huái jìng mò wǎng,
zhǐ diǎn fán biān cè。
dào bàng gǔ lóng chí,
shēn tòu hé wèi zé。
shān xíng wú bù néng,
kùi cǐ cái zhǐ chǐ。
zhuàng zāi shúi kāi záo,
qiān qǐng rú yī xí。
cān chà shān lù jìn,
huǎng dàng bō guāng shè。
jūn shí zài chí shàng,
sú shì yàn fēn jù。
wàng mén bù gǎn kòu,
kǒng xiào chén tǔ jī。
zì cóng lv̌ jīng chéng,
suǒ xiàng yù wú shì。
jūn lái céng wèi jī,
yǐ fù xiàng nán guó。
biǎn zhōu chū huái biàn,
wéi jiàn jiāng hǎi bì。
yě rén chù chéng shì,
cháng yuàn yǒu yǔ hé。
tuō shēn xiāng cóng yóu,
wèi guǒ liáo zì zé 。