拟古二十七首 其四
(明代)孙承恩

孙承恩
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。
《拟古二十七首 其四》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí sì
shàng tiān shì jiàn jiè,
zāi yì hé pín réng。
zòu bào sì fāng zhì,
shèng pín mǐ ān níng。
chóu zī zhū chén gōng,
huàn hàn yáng dà tíng。
chén yán bēi quē wéi,
zhì dào qī yī gèng。
běi dǒu zhuó yuán qì,
xū mó yùn quán héng。
huáng huá zǒu xīng yáo,
ēn bō dài cāng shēng。
yú wéi wú huáng shèng,
gé tiān yǐ qín chéng。
qǐ wéi mí zāi biàn,
sān wǔ xíng kě shēng。
- 上一篇:秋日杂咏二十三首 其五 咏京城
- 下一篇:拟古二十七首 其二