登毗卢阁

(明代)孙承恩

峻阁压巑岏,閒来一倚栏。飞甍悬袅袅,曲磴郁盘盘。

海岳同标胜,羲娥互转丸。望穷孤鸟没,神爽朔风寒。

似绝千寻上,真将万里看。波涛涌空翠,纬象宿檐端。

披豁尘寰隔,攀缘佛界宽。慈云翔宝地,王气满长安。

净理因超悟,玄心契妙观。诸天疑出现,一气俯瀰漫。

自得冥濛趣,都忘陟降难。依稀见吴会,乡思欲飞翰。

孙承恩

(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

《登毗卢阁》拼音标注

dēng pí lú gé
jùn gé yā cuán yuán,
xián lái yī yǐ lán。
fēi méng xuán niǎo niǎo,
qū dèng yù pán pán。
hǎi yuè tóng biāo shèng,
xī é hù zhuǎn wán。
wàng qióng gū niǎo méi,
shén shuǎng shuò fēng hán。
sì jué qiān xún shàng,
zhēn jiāng wàn lǐ kàn。
bō tāo yǒng kōng cùi,
wěi xiàng sù yán duān。
pī huō chén huán gé,
pān yuán fó jiè kuān。
cí yún xiáng bǎo dì,
wáng qì mǎn cháng ān。
jìng lǐ yīn chāo wù,
xuán xīn qì miào guān。
zhū tiān yí chū xiàn,
yī qì fǔ mí màn。
zì dé míng méng qù,
dū wàng zhì jiàng nán。
yī xī jiàn wú hùi,
xiāng sī yù fēi hàn。