得萧武子书喜赋

(明代)孙传庭

去岁知君文战靡,遣使迎君江之沚。那知一往绝音耗,我心忡忡曷其已。

纵横道路满豺狼,浩淼况隔大江水。咄嗟逾夏复秋冬,屈指殷勤数景晷。

疑君昔别语疏狂,羞堕青云淹乡里。又思君固饶襟期,岂为敝貂遂尔尔。

云何彭蠡一月期,经年曾不致双鲤。愁来两鬓为君秋,庐岳嶙峋暮山紫。

出门有客揖余言,袖出一函磨折齿。开函惊见君姓名,令我大叫发狂喜。

持读彷佛见颜色,离绪纚纚披满纸。为道芒山下榻时,吏隐朋亲同兰芷。

问我梦兰事若何,又道蚌珠新添子。我读未竟欲起舞,僮仆相咤胡若此。

吁嗟武子,我本乾坤落漠人,为君忧复为君喜,两人之情可知矣。

孙传庭

孙传庭(1593年-1643年),字伯雅,又字白谷,代州镇武卫(今山西代县)人,明朝名将。万历四十七年(1619年)进士。崇祯十五年(1642年)任兵部侍郎,总督陕西。次年升为兵部尚书(改称督师)。带兵镇压李自成、张献忠民变。由于时疫流行,粮草不足,兵员弹药缺少,朝廷催战,无奈草率出战,后兵败,在陕西潼关战死,马革裹尸,年约51岁。《明史》称“传庭死,而明亡矣”。乾隆四十一年(1776年),清廷追谥“忠靖”。

《得萧武子书喜赋》拼音标注

dé xiāo wǔ zǐ shū xǐ fù
qù sùi zhī jūn wén zhàn mǐ,
qiǎn shǐ yíng jūn jiāng zhī zhǐ。
nà zhī yī wǎng jué yīn hào,
wǒ xīn chōng chōng hé qí yǐ。
zòng héng dào lù mǎn chái láng,
hào miǎo kuàng gé dà jiāng shǔi。
duō jiē yú xià fù qīu dōng,
qū zhǐ yīn qín shù jǐng gǔi。
yí jūn xī bié yǔ shū kuáng,
xīu duò qīng yún yān xiāng lǐ。
yòu sī jūn gù ráo jīn qī,
qǐ wèi bì diāo sùi ěr ěr。
yún hé péng lǐ yī yuè qī,
jīng nián céng bù zhì shuāng lǐ。
chóu lái liǎng bìn wèi jūn qīu,
lú yuè lín xún mù shān zǐ。
chū mén yǒu kè yī yú yán,
xìu chū yī hán mó zhé chǐ。
kāi hán liáng jiàn jūn xìng míng,
lìng wǒ dà jiào fā kuáng xǐ。
chí dú páng fó jiàn yán sè,
lí xù xǐ xǐ pī mǎn zhǐ。
wèi dào máng shān xià tà shí,
lì yǐn péng qīn tóng lán zhǐ。
wèn wǒ mèng lán shì ruò hé,
yòu dào bàng zhū xīn tiān zǐ。
wǒ dú wèi jìng yù qǐ wǔ,
tóng pū xiāng zhà hú ruò cǐ。
xū jiē wǔ zǐ,
wǒ běn gān kūn luò mò rén,
wèi jūn yōu fù wèi jūn xǐ,
liǎng rén zhī qíng kě zhī yǐ。