解佩令 柳

(清代)孙鼎臣

春波南浦。轻尘亭坞,约空烟,荡成柔缕。一约青青,不会得、别离情苦。

送斜阳、白门春暮。

紫鞭停处,碧衫凭处。镇低迷,天涯归路。泪眼东风,随晓梦、化成飞絮。

更何时、化将愁去。

孙鼎臣

(1819—1859)湖南善化人,字子馀,号芝房。道光二十五年进士。累官翰林院侍读。因反对起用琦善、赛尚阿等人而乞归。好诗文,探求古今学术政教治乱所由。深研经济,有《盐论》等数十篇。汇为《苍筤集》。

《解佩令 柳》拼音标注

jiě pèi lìng lǐu
chūn bō nán pǔ。
qīng chén tíng wù,
yuē kōng yān,
dàng chéng róu lv̌。
yī yuē qīng qīng,
bù hùi dé 、 bié lí qíng kǔ。
sòng xié yáng 、 bái mén chūn mù。
zǐ biān tíng chù,
bì shān píng chù。
zhèn dī mí,
tiān yá gūi lù。
lèi yǎn dōng fēng,
súi xiǎo mèng 、 huà chéng fēi xù。
gèng hé shí 、 huà jiāng chóu qù。