朝云集句诗七言律诗 其二

(明代)孙蕡

妾本钱塘江上住,双垂别泪越江边。鹤归垂表添新冢,燕蹴飞花落舞筵。

野草怕霜霜怕日,月光如水水如天。人间俯仰成今古,只是当时已惘然。

孙蕡

(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

《朝云集句诗七言律诗 其二》拼音标注

zhāo yún jí jù shī qī yán lv̀ shī qí èr
qiè běn qián táng jiāng shàng zhù,
shuāng chúi bié lèi yuè jiāng biān。
hè gūi chúi biǎo tiān xīn zhǒng,
yàn cù fēi huā luò wǔ yán。
yě cǎo pà shuāng shuāng pà rì,
yuè guāng rú shǔi shǔi rú tiān。
rén jiān fǔ yǎng chéng jīn gǔ,
zhǐ shì dāng shí yǐ wǎng rán。