寄张御史常泰

(明代)孙蕡

故人清楚旧能诗,去岁东南折桂枝。久拟岁容清百辟,故将文采应昌期。

诗题翠柏趋期早,颂奏嘉禾出殿迟。寥落与君长见面,无烦千里寄相思。

孙蕡

(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

《寄张御史常泰》拼音标注

jì zhāng yù shǐ cháng tài
gù rén qīng chǔ jìu néng shī,
qù sùi dōng nán zhé gùi zhī。
jǐu nǐ sùi róng qīng bǎi pì,
gù jiāng wén cǎi yìng chāng qī。
shī tí cùi bǎi qū qī zǎo,
sòng zòu jiā hé chū diàn chí。
liáo luò yǔ jūn cháng jiàn miàn,
wú fán qiān lǐ jì xiāng sī。