怀罗浮寄萧炼师
(明代)孙蕡
十年湖海厌狂游,长说仙家景致幽。阴洞雨龙眠白石,古坛风鹤语清秋。
青枫化客深林静,丹鼎成虹瑞气浮。遥想吹箫明月夜,群仙应已下沧州。
误解兰缨下彩峰,十年飘泊厌西东。秋风楚塞尘随马,夜雨吴江浪打篷。
旅邸寂寥芳岁换,仙游烂熳几时同。罗浮此日南薰转,无数漫山荔子红。

孙蕡
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。
《怀罗浮寄萧炼师》拼音标注
huái luō fú jì xiāo liàn shī
shí nián hú hǎi yàn kuáng yóu,
cháng shuō xiān jiā jǐng zhì yōu。
yīn dòng yǔ lóng mián bái shí,
gǔ tán fēng hè yǔ qīng qīu。
qīng fēng huà kè shēn lín jìng,
dān dǐng chéng hóng rùi qì fú。
yáo xiǎng chūi xiāo míng yuè yè,
qún xiān yìng yǐ xià cāng zhōu。
wù jiě lán yīng xià cǎi fēng,
shí nián piāo bó yàn xī dōng。
qīu fēng chǔ sāi chén súi mǎ,
yè yǔ wú jiāng làng dǎ péng。
lv̌ dǐ jì liáo fāng sùi huàn,
xiān yóu làn màn jī shí tóng。
luō fú cǐ rì nán xūn zhuǎn,
wú shù màn shān lì zǐ hóng。